古诗词

修竹篇序

陈子昂 唐代
dōngfānggōngxià:wénzhāngdào
bǎinián
hànwèifēng
jìnsòngchuán
ránérwénxiànyǒuzhēngzhě
chángxiáshíguānliángjiānshī
cǎijìngfán
érxìngdōujué
měiyǒngtàn
rén
chángkǒngwēituí
fēngzuò
gěnggěng
zuójiěsānchù
jiànmínggōngyǒngtóngpiān
duānxiáng
yīnqíngdùncuò
guāngyīnglǎngliàn
yǒujīnshíshēng
suìyòngxīnshìshì
huīyōu
zhèngshǐzhīyīnjiànānfēng
shǐ使jiànānzuòzhě
xiāngshìérxiào
jiějūnyún:":“zhāngmàoxiānjìng
dōngfāngshēngjiān
"wéizhīyán
gǎntàn
zhìzuòxiūzhúshī
shǒudāngyǒuzhīyīnchuánshì